“Ngươi ở đây?” Thái Hậu chau mày, mắt sáng như đuốc, nhưng sắc mặt thập phần khó coi, lạnh lùng nhìn nàng, chỉ phun ra mấy từ như vậy.
Lăng Nhược Nhược không cam lòng yếu thế nhìn bà, nàng sẽ không sợ bà, cứ việc bà là nữ nhân có quyền thế nhất quốc gia này, đủ để bóp chết nàng như bóp chết một con kiến, nàng cũng không ngại.
“Là đứa con ngoan của ngươi bắt ta đến, không phải là ta muốn đến.” Nàng lạnh lùng nói, không chút nào lùi bước nhìn bà, nàng không sợ chết, lại càng không sợ hãi rụt rè.
Thái Hậu tức giận đến cả người phát run, nữ nhân này càng lúc càng lớn mật, năm đó nàng loanh quanh giữa ba đứa con của bà, lần đầu thấy bà, nàng đã rất khiếp đảm, nay ba năm trôi qua, nàng giống hoàn toàn thay đổi thành người khác.
“Ngươi… lớn mật, làm càn. Dám nói chuyện với ai gia như vậy, tiện nhân.” Thái Hậu tức giận đến khẩu không trạch ngôn, ngón tay ngọc chỉ vào nàng chửi ầm lên.
“Ta tiện, ngươi cũng cao quý không đến đâu, một ngụm một cái tiện nhân, ngươi và ta đều là nữ nhân, nói như vậy, mọi người đều là tiện nhân.” Mồm miệng nàng lanh lợi đáp trả, không cam lòng yếu thế phản kích, nàng cho tới bây giờ chưa sợ ai, cho dù là ở dị thế này, đối mặt đám người quyền khuynh thiên hạ, nàng cũng không biết hai chữ sợ hãi viết như thế nào.
Đám người Tát Phong sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ, nữ nhân này cũng quá lớn mật, ở trước mặt mẫu hậu, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527319/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.