Không biết? Tát Nhãn bị câu trả lời này làm kinh ngạc, nàng cư nhiên không biết mình? Điều này sao có thể? Tát Nhãn đánh chết cũng không tin.
“Ngươi đã quên? Chúng ta đã từng cùng một chỗ với nhau.” Tát Nhãn vội vàng nhắc nhở, nhìn nàng có chút đăm chiêu.
Sắc mặt Lăng Nhược Nhược rất không hoà nhã, sáng sớm đã bị người ta gây sự, khiến nàng thật mất hứng. “Ta đã quên, ta cái gì cũng không nhớ, không ấn tượng, chưa thấy qua ngươi.” Chỉ là thứ người linh tinh, ai thèm quan tâm ngươi là ai, nàng bực bội nghĩ thầm.
Tát Nhãn lại kinh ngạc, nào có ai dễ quên như vậy, tốt xấu bọn họ cũng từng cùng một chỗ một đoạn thời gian, sao có thể nói quên liền quên.
“Ngươi cố ý.” Hắn khẳng định nói.
“Ai cần ngươi lo, ta nói không biết ngươi chính là không biết ngươi, ngươi làm gì được ta?” Lăng Nhược Nhược châm chọc nói, dù sao nàng thật sự không biết hắn.
Tát Nhãn lúc này đã thích ứng tính tình của nàng, đáy lòng có chút nghi hoặc, nàng trước kia không phải như thế, hiện tại cứ như đã hoàn toàn biến thành một người khác.
“Vậy thì, có cần ta giúp ngươi khôi phục trí nhớ không?” Hắn tà tà cười, đi từng bước một hướng về chỗ nàng.
Lăng Nhược Nhược thần kinh phản ứng có chút trì độn, căn bản không thấy hắn, càng không cảm giác nguy cơ đang nhích lại từng bước một đến gần mình, nàng chỉ lo khinh thường hắn.
Đến khi nàng phát hiện khóe môi Tát Nhãn nhếch lên tà ác tươi cười, thì đã quá muộn.
Hai cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527303/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.