Nói, tướng công bị người khác cướp đi, không tức giận không đố kỵ chính là thần tiên. Cho nên Vũ Sương Nhi hận. Nàng sao có thể không hận! Đã nhiều năm như vậy trôi qua, nàng vẫn cùng vô số nữ nhân chia xẻ một nam nhân. Trước kia còn đỡ, nói thế nào nàng vẫn là một Vương phi, lại là một chính quy Vương Phi. Còn hiện tại, Lăng Nhược Nhược cư nhiên ngồi ngang hàng với nàng, nàng đã không giận điên lên đã là hay lắm rồi!
“Vương gia hiện tại ở chỗ nàng sao?” Nàng thở phì phì hỏi.
Uyển Ngữ bất đắc dĩ gật gật đầu, không dám lừa nàng.
Kết quả, mặt Vũ Sương Nhi hoa lệ lệ giận tái mét đi.
“Ả giỏi lắm, vào vương phủ của ta, không những không đến châm trà thỉnh an bổn vương phi, còn bắt bổn vương phi thỉnh an ả.” Nàng càng nói càng giận, càng nói càng bốc hỏa.
Uyển Ngữ luống cuống, chẳng lẽ giờ Vương phi định đi khởi binh vấn tội? Vương gia còn ở chỗ đó nha. “Vương phi, quên đi, ngài vẫn là chánh chủ vương phủ mà.”
Chánh chủ? Hiện tại là vậy, về sau không nhất định sẽ là vậy. Nhớ ba năm trước kia, nàng đem nữ nhân kia đuổi đi, nói không chừng ba năm sau cũng sẽ người đuổi nàng chạy xuống.
Không, không được, nàng không thể rơi xuống con đường kia. “Bổn vương phi phải đi gặp nàng.” Nói xong, nàng liền vội vã định đi ra ngoài.
“Vương phi, ngài không thể đi, Vương gia không ở Quý phủ.” Uyển Ngữ sợ hãi, vội vàng chạy theo sau nàng, kêu lên.
Nhưng Vũ Sương Nhi không nghe, bởi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527301/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.