Không nhớ rõ Kiều Bích Ngọc đã đuổi bọn họ đi như thế nào nữa.
Lục Khánh Nam chỉ thấy hai mắt cô ấy đỏ bừng, cô cố gắng kìm nén nước mắt, dáng vẻ muốn khóc nhưng lại không thể, cô ấy không hề tức giận quát mắng như mọi khi mà lại trở nên bình tĩnh khác thường, cô dùng hai tay cố hết
sức đẩy bọn họ ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.
Khẳng định bây giờ cô ấy đang ngồi xổm khóc trước cửa.
“Anh… Anh không nên nói dối cô ấy về chuyện của đứa bé.”
Lục Khánh Nam bước từng bước ra khỏi chung cư, đầu óc vẫn còn đang rối bời. Sau khi xem xong đoạn video trong USB, anh ta cảm thấy bản thân đã bị thực tế tác động dữ dội đến mức thay đổi hoàn toàn, trong phút chốc không
biết phải làm sao, cả người cứ ngẩn ngơ.
Quách Cao Minh vẫn luôn không có biểu hiện gì, anh vẫn rất lí trí khi nhìn Kiều Bích Ngọc.
Dù thái độ của anh rất thờ ơ và lạnh lùng nhưng Lục Khánh Nam vẫn có thể nhận ra anh
đang bối rối.
Kiều Bích Ngọc nói với anh: “Tôi không biết ban đầu tại sao anh lại tiếp cận tôi, tôi không phải là một người phụ nữ thích ảo tưởng, tôi cũng chưa bao giờ tin vào tình yêu. Tôi tin rằng chỉ có sự thấu hiểu mới là lời tỏ tình vững chắc nhất.
Lúc cánh cửa đóng lại, anh nhẹ giọng hỏi
một câu: “Anh chưa đủ hiểu em sao?”
Sau đó, không có sau đó nữa, bởi vì bọn họ đã bị cô nhốt ở ngoài cửa.
Lục Khánh Nam nhìn Quách Cao Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cua-cuc-cung-la-mot-tong-tai/1679148/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.