🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

“Lục Khánh Nam, có phải anh đã biết anh ấy cũng sống ở đây.” Kiều Bích Ngọc đột nhiên quay đầu lại, nghiến răng hét vào mặt anh.

Lục Khánh Nam nhanh chóng thanh minh: “Về sau tôi mới biết, còn trước đây cậu ta ở đâu, tôi thật sự không biết gì”

Ở thành phố Hải Châu được hơn nửa tháng, lâu không trở lại khiến nhà cửa lấm lem bụi đất, khe cửa dán đầy các tờ quảng cáo.

“Cô Kiều, cô đã về đấy à?“ Người hàng xóm đối diện vừa mở cửa đã nhiệt tình chào hỏi.

Kiều Bích Ngọc đã lâu không sống ở căn hộ này, nhưng cô cũng từng náo loạn không ít nên hàng xóm trên dưới đều rất ấn tượng về cô.

Kiểu Bích Ngọc không phải là người thân thiện, cô chỉ gật đầu lịch sự đáp lại đối phương. Nhưng vừa quay người lại, cô liếc mắt đã thấy Quách Cao Minh đang ở đây, sao anh ta trở về căn hộ của mình.

Đang muốn đuổi người, bỗng dì hàng xóm

kia ngạc nhiên hét lên: “Ồ, anh không phải là anh chàng đẹp trai ở phòng 502 sao?”

Quách Cao Minh mặc một bộ vest đen thể hiện khí chất tao nhã và điềm đạm, anh đứng ở đây, dù không lên tiếng nhưng vẫn vô cùng thu hút.

Người hàng xóm nhìn anh, sau đó quay sang Kiều Bích Ngọc, tò mò hỏi: “Vậy là hai người thực sự quen nhau, anh ấy là chồng của cô à?”

Trong đầu Kiểu Bích Ngọc lập tức nhớ lại hành vi kinh thiên động địa của mình lần trước, cô đã hét lớn với những người hàng xóm này, tuyên bố anh là chồng cô. Quá xấu hổ,

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cua-cuc-cung-la-mot-tong-tai/1679146/chuong-358.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Cha Của Cục Cưng Là Một Tổng Tài
Chương 358: Về nhà
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.