Gần như Kỳ Sùng đều đoán ra hết. Bởi vì năm đó tất cả mọi người đều giấu diếm chuyện này vô cùng tốt, không có chừa một chút sơ hở nào.
Cho nên mấy năm nay không thể xuống tay với phủ trưởng công chúa được.
Tất cả mọi người đều biết được Nguyên hậu không được sủng ái, một hoàng hậu không được hoàng đế yêu thương, hậm hực quá thì cũng quá bình thường.
Nhưng mà, cuối cùng cũng có người biết, Nguyên hậu không phải ra đi vì bệnh. Một nữ tử lại còn trẻ tuổi như thế, sống an nhàn sung sướng, còn hạ sinh một con trai trưởng đích tôn, đang êm đẹp như thế thì làm sao lại ra đi được chứ?
Kỳ Sùng tận mắt nhìn thấy mẫu thân qua đời. Điều này khiến cho hắn chả có cảm tình gì với cái thứ tên phụ thân hay người thân đó cả. Thật ra lúc hạ sinh, Kỳ Sùng đã biết tình cảm rất khan hiếm.
Hắn đối với nhiều người, nhiều việc đều chỉ một thái độ lạnh nhạt, lãnh đạm.
Trưởng công chúa Cảnh Lan ch3t càng kích động đến các thần tử trên triều đình. Vốn dĩ kẻ ch3t đều là cái đại thần phổ thông bình thường, bị lưu đày đều là người nhà của các đại thần bình thường, bây giờ đã có hoàng thất bị sát hại tàn nhẫn.
Chuyện như vậy cũng làm cho một số ít nhà hoàng thất thấy bất an.
Từng người trong bọn họ đều dựa vào thân phận hoàng thân quốc thích mà muốn làm gì thì làm, bởi vì thân là hoàng thất, các đại thần đều sẽ cố kỵ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cay-quan-sung/2536905/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.