Jane bĩu môi. Nhưng nghe tiếng anh cười khiến cô vui đến nỗi chỉ ngây ngốc mà nhìn anh, rồi cũng mỉm cười. Khi anh cười, khuôn mặt sẹo thô ráp trông rất trẻ trung, thậm chí còn đẹp trai nữa. Bởi trong mắt anh lúc này không còn bóng tối. Trong lòng cô dâng lên cảm xúc kỳ lạ. Cô muốn bước qua đó và ôm lấy anh, để xua đi mọi bóng đêm anh đang mang. Jane tự nhạo báng mình vì cảm giác che chở ngớ ngẩn đó. Nếu có bất cứ ai có thể tự chăm sóc tốt bản thân thì đó hẳn phải là Grant Sullivan. Anh cũng không hoan nghênh bất cứ cử chỉ chăm sóc nào, có lẽ anh còn coi đó là lời mời gợi tình.
Jane cúi xuống xếp đồ vào ba lô để giấu đi cảm xúc của mình, rồi quay nhìn Grant dò hỏi. “Anh có muốn dùng kem đánh răng không?”, cô đề nghị.
Anh vẫn đang cười. “Cảm ơn, em yêu, anh có bột đánh răng ở đây rồi và anh sẽ dùng nước trong bi đông. Chúa ơi! Nước suối có ga!”
“Được rồi, em phải trữ nước, nhưng em không thể ăn cắp một cái bi đông”, cô giải thích một cách hợp lý. “Tin em đi, em muốn có một cái bi đông hơn anh nhiều. Em đã phải gói tất cả chai lọ trong khăn trải bàn để chúng không xô vào nhau và bị bể.”
Điều này với cô hoàn toàn hợp lý, nhưng lại tiếp tục khiến Grant bật cười. Hai tay anh ôm đầu, cười đến rung người và chảy nước mắt. Anh quay ra đánh răng sau khi cười chán chê. Nhưng chắc anh vẫn thấy chuyện đó buồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-luc-nua-dem/124463/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.