Jane trừng mắt nhìn Grant qua bàn tay vẫn che kín miệng mình, sự hoảng sợ đã chuyển sang cơn giận nhẹ nhõm. Cô không ưa người đàn ông này chút nào hết. Cô sẽ nói cho anh ta biết ngay khi họ thoát khỏi đống lộn xộn này!
Anh ta bỏ tay ra và đẩy cô ngã bò ra đất. “Bò đi!”, anh ra lệnh bằng chất giọng thì thầm khàn khàn và chỉ tay qua bên trái.
Jane bò, lờ đi những vết xước khi bò qua bụi cây, thậm chí lờ cả cái thứ bùn sình gớm ghiếc khi tay cô vô tình đè lên. Thật lạ, Jane không sợ hãi chút nào khi có anh ta ở đây, sự hoảng sợ của cô tan biến hoàn toàn, không còn buồn nôn, mà tim cũng không còn đập thình thịch trong lồng ngực. Mặc kệ thói xấu khó ưa của anh ta là gì, chỉ cần anh ta quay lại là tốt rồi.
Anh ta đang bám đuôi cô, đúng nghĩa đen, bờ vai rắn chắc của anh ta va vào bắp đùi cô, đẩy cô về phía trước bất cứ khi nào anh ta nghĩ cô bò chưa đủ nhanh. Khi muốn cảnh báo cô dừng lại, anh ta chỉ đơn giản túm khuỷu chân ngăn cô lại, kéo cô nằm sát xuống đất. Jane nín thở để lắng nghe một tiếng sột soạt nho nhỏ cho thấy có người xuất hiện, hay thứ gì đó ở gần đây. Cô không dám quay đầu lại, nhưng có thể nhận ra cử động đó trong phạm vi tầm nhìn của mình. Có một khoảnh khắc cô nhìn thấy hắn rất rõ. Hắn là người gốc Latin, mặc quần áo ngụy trang có bảo hộ, đội mũ lưỡi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-luc-nua-dem/124460/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.