Một chiếc trực thăng đang đáp xuống, và nhẹ nhàng đậu trên thanh trượt của nó, trông như một chú muỗi khổng lồ. Grant và Jane chạy băng qua cánh đồng nhỏ, khom người thấp xuống để tránh gió quất lên từ cánh quạt mà người phi công không tắt đi. Phía sau họ mọi người đang đổ xô ra khỏi nhà để xem tiếng ồn ào này là gì. Jane bắt đầu cười khúc khích, bị mê mẩn bởi niềm hân hoan trong giây phút này; cho đến khi Grant đẩy cô lên trực thăng cô đã vừa cười vừa khóc ầm ĩ. Họ đã làm được! Bây giờ Turego không tài nào bắt được họ nữa. Họ sẽ ra khỏi đất nước này trước khi hắn có thể huy động lực lượng máy bay trực thăng của hắn để tìm kiếm họ, và hắn sẽ không dám đuổi bắt họ xuyên qua biên giới.
Grant nhá cho cô một cái cười đến tận mang tai, nói với cô rằng anh hiểu nụ cười ngốc nghếch của cô. Anh hét lên với cô, “Thắt dây an toàn vào!”, rồi trượt vào chỗ ngồi bên cạnh phi công và ra một dấu hiệu tán thành với anh ta. Người phi công gật đầu, cười toe toét, và chiếc trực thăng lao vào bầu trời đêm. Grant đeo bộ ống nghe điện đài vào, cái này giúp anh có thể nói chuyện với phi công, nhưng không có cái nào ở ghế sau cả. Jane từ bỏ nổ lực nghe xem họ đang nói gì và nắm hai bên tay ghế nhìn ra bên ngoài qua hai bên để mở của trực thăng. Không khí ban đêm cuộn xoáy quanh cô, và thế giới này trải dài vượt ra xa một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-luc-nua-dem-midnight-rainbow/29200/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.