Jane đã đến được bó quân nhu của cô khi vài bản năng còn sót lại của tổ tiên thời nguyên thủy bảo cô rằng có người đến gần. Không có bất cứ âm thanh nào đánh động, nhưng đột nhiên cô nhận thức được có một sự hiện diện khác.
Những sợi tóc sau gáy và trước trán cô dựng hết cả lên, và cô đông cứng người, hướng đôi mắt khiếp hãi về phía cánh cửa lùa. Chúng mở ra hoàn toàn không một tiếng động, và cô nhìn thấy bóng đen của một người đàn ông hằn nét trong đêm. Anh ta to lớn, nhưng là một người di chuyển hoàn toàn không tiếng động. Có sự tĩnh lặng kỳ quái trong cử động của anh ta làm cô sợ hơn bất cứ gì, đẩy một cơn khiếp hãi nguyên sơ chạy khắp da cô. Cô đã sống với sự căng thẳng nhiều ngày, ngăn sự sợ hãi tránh xa mình trong khi cô đang trong tình thế chênh vênh, cố gắng đánh tan sự nghi ngờ của Turego, vì cô luôn trong tư thế trốn thoát. Nhưng không gì làm cô sợ hãi nhiều như cái bóng đen đã lẽn vào phòng.
Bất cứ hy vọng mong manh nào rằng cô sẽ được cứu đều tắt ngúm khi Turego giam cô ở đây. Cô đã ước định tình huống một cách thực tế. Người duy nhất sẽ cố để cứu cô ra ngoài là cha cô, nhưng việc này xa tầm với của ông. Cô chỉ có thể dựa vào bản thân và mưu trí của mình. Với kết cục đó, cô đã tán tỉnh và dụ dỗ và nói dối trắng trợn, làm mọi thứ có thể để thuyết phục Turego rằng cô vừa không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-luc-nua-dem-midnight-rainbow/29190/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.