"Ring...ring..." Tiếng chuông điện thoại chói gắt dội vào tai tôi làm tôi giật mình tỉnh giấc. Căn phòng ngủ vẫn chìm trong bóng tối, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ hắt vào trong phòng thông qua một lớp rèm dày.
Tay tôi quờ quạng mò chiếc điện thoại rồi cầm lên xem ai gọi.
Là Loan.
Tôi bấm nút nghe máy. Cũng phải hơn tháng nay tôi mới nhận được cuộc điện của cô ấy. Không biết có chuyện gì không. Bây giờ là 10 rưỡi sáng rồi.
" Alo, thầy Vĩnh à? Em Loan đây..."
"Ừ anh nghe!"
"Dạo này anh thế nào, có bận không? Mấy vụ gần đây sao rồi?"
"Cũng tạm ổn rồi em...Bên em thế nào...Vụ anh nhờ có khó quá với em không?"
"Ừm....Em cũng làm hết sức nên cũng ổn thỏa cả rồi. Anh theo dõi báo chắc cũng biết được ngay. Vụ đó cũng ầm ĩ lên thành 1 vụ động đất. Chi tiết khi nào có dịp gặp em sẽ kể sau..."
" Ừ anh cũng nghe phong thanh qua rồi. Bận quá nên chưa có thời gian tìm hiểu kĩ. Cảm ơn em nhiều nhé, giúp anh hoàn thành nốt cái duyên cũ đấy. Hôm nay em gọi có cần hỏi anh gì nữa không?"
"À...em đang có một vụ, cần anh giúp đỡ rồi...Sau khi xong vụ ở nhà cô bé Hoài thì em hữu duyên chứng kiến một sự việc khá nghiêm trọng, chính là của ông trưởng làng hiện giờ của ngôi làng ma ám đấy anh...Người ta khẩn thiết nhờ em giúp ạ..."
"Ừ vậy sao em không tiện đó giúp luôn...Vụ đó như nào em? Sao em biết?"
" Lúc vừa phong ấn ở đó xong em được dìu ra ngoài cổng làng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-vong-khach/96058/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.