Ed: Jang Bò
Hô hấp ngừng trệ, một hơi thở buồn bực trong ngực không thể nào thở ra được. Âm thanh vó sắt hỗn loạn đột ngột im bặt, tiếng ngựa hí khổ sở cao vút vang dội phía chân trời, trong đám người tiếng kêu sợ hãi nối tiếp nhau vọng tới.
Lý Thuần Nhất không còn nghe rõ cái gì, trong tầm mắt chỉ có Tông Đình nhắm mắt lại lại mở mắt ra. Ánh sáng trong mắt chợt ảm đạm, nhưng trên mặt không hề thấy vẻ khổ sở, hắn thậm chí còn cười với nàng, xác nhận nàng còn sống, vẻ ảm đạm trong mắt đã toát ra vẻ an tâm. Nàng giống như nghe thấy tiếng hắn thở dài một cái, hơi thở dài này chứa tất cả lo lắng, rốt cuộc lúc này đã có thể buông xuống.
Nàng định nói chuyện, nhưng há miệng lại không thể phát ra tiếng, bởi vì thiếu dưỡng khí mà hôn mê nên đầu đau nhức vô cùng, cánh tay bị đè không thể nào nâng lên nổi. Nàng cảm thấy đầu vai trầm xuống, đôi tay đang ôm nàng thật chặt kia cũng chợt buông lỏng, bỗng có tiếng bước chân lộn xộn tiến tới gần, rốt cuộc cũng có người nhấc Tông Đình đang nằm đè trên người nàng đi, bên tai liền nghe thấy giọng nói của Hạ Lan Khâm: "Không có chuyện gì, người không cần sợ."
Hắn cúi người tra xét thương thế của nàng, tiếng nghị luận hỗn loạn lãng đãng ở trên không trung. Có người vội vã chạy tới, cố định cánh tay của nàng, sau đó nhấc nàng lên cáng. Lý Thuần Nhất mơ mơ hồ hồ mở mắt ra, ánh mắt liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nu/2539488/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.