Hoàn Tú Tú đến Trường An vào một đêm mưa bay khắp trời, mạo hiểm vượt qua mưa gió vần vũ để qua cửa thành, vừa gian khổ lại nghèo túng. Nàng tám tuổi, không có người quen đi cùng, lẻ loi một mình. Theo luật đã định, lúc trước, Hoàn gia ở Quan Lũng từng cùng Tiên đế tranh đoạt thiên hạ mà dẫn tới bị nghi kỵ lẫn theo dõi, tiểu cô nương có thân phận tôn quý này liền được đưa tới Trường An lánh nạn.
Mưa gió bão bùng phủ lấy một đứa bé gái yếu ớt, chỉ có người họ hàng xa Tông gia đưa cho nàng một chiếc dù. Nàng thở phào một cái, tạm thời không bị mưa gió quấy nhiễu nữa.
Lòng người ở Tông gia không hoàn toàn như vẻ ngoài mặt. Bổn gia tiếp nhận nàng, nhưng sau lưng lại phê bình kín đáo, sợ bị liên lụy tới. Ngày đó, Hoàn Tú Tú đến đại trạch, người ra nghênh đón nàng chỉ có con trai trưởng của bổn gia – Tông Như Châu.
Trời gần về sáng, trên mặt thiếu niên áo trắng tràn đầy vẻ ủ rũ, chán chường, chỉ vì theo lệnh của trưởng bối mới phải ra ngoài tiếp khách. Hoàn Tú Tú ướt nước mưa, cả người chật vật, khuôn mặt trẻ con ngửa lên để nhìn hắn, người hầu bên cạnh liền nhỏ giọng nhắc nhở nàng: “Tam nương, đây là biểu cữu.”
Nàng theo quy củ mà gọi hai tiếng biểu cữu, nhưng biểu cữu họ xa kia lại không phải một thiếu niên nhẫn nại. Hắn trả lời qua loa, sau đó cầm một cái khăn mặt bỏ lên đầu nàng, ý bảo nàng mau lau khô mái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nu/2539470/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.