Trong đêm đen có một bàn tay đưa tới, cho dù không có cách nào khiến cho màn sương đêm tan ra, mà chỉ có thể mở ra không gian chừng một tấc vuông hỗn độn.
Tông Đình xoay người, dẫn nàng đi xuyên qua màn sương đêm, nhìn nàng cúi mắt xuống rồi lại ngẩng đầu, nhìn nàng đưa bàn tay cầm lấy tay mình, nghe nàng hỏi: "Không đau sao?" Hắn ngu ngơ cúi đầu, chỉ thấy một đôi bàn chân trần đã đông lạnh tới mức trắng bệch. Lộ ra trong không khí, vết máu theo lòng bàn chân chảy dài tới bên ngoài. Là khi nào thì bị thương? Hắn không nhận ra được.
Thực ra cố gắng tìm, men theo đường cũ quay lại, đến vị trí vết máu kết thúc, thì chính là chỗ bị thương.
Nhân sinh có phải cũng như vậy hay không? Tất cả đau xót đều có dấu vết có thể tìm theo, tất cả ác mộng cũng có ngọn nguồn, dường như nếu có thể đem những nguyên nhân này đều quên đi, là không còn đau khổ, có thể không còn mơ thấy ác mộng nữa không?
Không thể, giống như lòng bàn chân bị thương, dù cho không biết bị thương ở chỗ nào, cũng vẫn sẽ đau, thậm chí còn có thể có sẹo, dù thế nào cũng không xóa bỏ được.
Hắn lấy lại tinh thần, Lý Thuần Nhất lại tiến lên nửa bước, đưa hai tay nắm lấy cổ hắn, đồng thời kiễng chân hôn lên trán hắn. Chiều cao dù kém rất nhiều, nụ hôn của nàng có vẻ đặc biệt cố sức, nhưng cũng là sự an ủi trịnh trọng. Nàng buông hai tay ra, gót chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-nu/2539456/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.