Hoàn toàn kết thúc.
Diệp Thanh Linh bỏ qua câu nói vừa rồi, tiếp tục nói: "Thời Vũ có biết không, hai ngày trời mà Thời Vũ bị bệnh, ngoại ăn không ngon, ngủ không yên... Ban nãy ngoại còn nắm chặt tay tôi mà khóc, Thời Vũ có biết hay là không...!"
Mỗi một câu mà Diệp Thanh Linh hỏi ra lại càng khiến cho sự kinh ngạc lẫn không biết làm sao càng hiện rõ trên gương mặt của Thời Vũ, cô suy sụp, lẩm bẩm: "Chị không biết... Không biết..."
"Thời Vũ... Rốt cuộc là Thời Vũ có trái tim hay không vậy?"
Diệp Thanh Linh gần như gào lên để hỏi ra câu này.
Diệp Thanh Linh vừa thấy nực cười lại vừa thấy bi thương, chỉ bằng một câu không biết của Thời Vũ mà có thể vô tư lãng phí sự lo lắng của cô và bà ngoại, vô tư chà đạp lên thân thể của mình, không hề có một chút trách nhiệm nào đối với mạng sống của mình ư...?
Sau khi ly hôn, Thời Vũ gầy hơn trước rất nhiều, có phải là do những lúc mà cô và bà ngoại không biết thì Thời Vũ cũng tự làm tổn thương đến thân thể của mình như thế này phải không!
Diệp Thanh Linh tức giận như muốn nổ tung, trong lòng như có ngọn lửa giận đang cháy ngùn ngụt mà không sao dập tắt được, nó cứ cháy mãi như vậy, ngay cả hơi thở cũng trở nên nóng bừng.
"A Linh, không phải như vậy..." Thời Vũ run rẩy muốn kéo cổ tay áo của Diệp Thanh Linh nhưng rồi lại bị cô ấy lạnh lùng hất ra.
"Không phải như vậy? Thời Vũ, tôi hỏi Thời Vũ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ma-khong-duoc/1013097/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.