Video kia bao trùm một khoảng lặng.
Đoàn Chấp không biết nên tìm lý do gì, nói dối cũng rất dễ, cắn chết cũng không nhận, nhưng chỉ cần Quý Thư Ngôn yêu cầu hắn cầm di động xoay quanh phòng một vòng, tất cả mọi thứ đều sẽ tự sụp đổ.
Cho nên hắn chỉ có thể lẳng lặng nhìn Quý Thư Ngôn, không biết nên mở miệng nói như nào mới thích hợp.
Hắn xác thật không trở về, nói chính xác hơn là hắn có về nhưng không vào được.
Trường hợp này ít nhiều cũng có chút nan kham, hắn không muốn để Quý Thư Ngôn nghe xong sẽ thấy khó chịu.
Nhưng Quý Thư Ngôn đã đoán được đáp án.
"Người nhà em không cho em vào đúng không?" Quý Thư Ngôn nhìn chằm chằm hắn, lại hỏi.
Đoàn Chấp vẫn luôn do dự mãi, mới khẽ "ừm" một tiếng.
Hắn lại giải thích: "Em về nhà, nhưng hai năm nay sức khoẻ của ông nội em không tốt lắm, lại còn là dịp tết, khách khứa đều ở đó, nháo lên rất khó coi nên cô của em có khuyên em ra ngoài."
Hắn nói thật nhẹ nhàng bâng quơ, tận lực hạn chế tối đa mọi xung đột và mâu thuẫn.
Nhưng Quý Thư Ngôn vẫn từ mấy câu nói đó nghe ra được sự đau đớn ẩn chứa bên trong.
Đêm giao thừa bị đuổi ra ngoài, khách khứa và người thân đều ngồi trong phòng, thậm chí cách cánh cửa sổ cũng có thể thấy được sự náo nhiệt này, duy nhất chỉ có mình Đoàn Chấp lại không được bước chân vào cửa.
Đến cuối cùng vẫn bị cô mình khuyên ra ngoài.
Khuyên?
Điều này khiến trong lòng Quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-kiem-che-mot-chut/908908/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.