Dưới sự cảm kích của Mỹ Chi , cậu cùng Tử Lâm dẫn theo Cảnh, Sâm, Mỹ Chi đi lên lầu tìm một căn phòng trống rồi đi vào.
Đúng như những gì trưởng thôn nói cả căn nhà đều cực kỳ rộng lớn, không những vậy còn có tất nhiều phòng giống như trước khi căn nhà được xây lên thì đã định định cho rất nhiều người ở cùng.
Căn phòng mà bọn họ đi vào cũng không có bao nhiều đồ, ngoại trừ cái giường cọp kẹp còn một cái tủ đầu giường, giá phơi đồ được treo ở một góc trong phòng, cũng không có nhà tắm riêng.
Không cả căn nhà cũng không có lấy một cái nhà tắm hay nhà vệ sinh, dường như trong thôn mỗi khi đi vệ sinh đều phải ra ngoài để giải quyết.
Cậu nhìn Tử Lâm mà hỏi: "Căn nhà này đúng là kỳ lạ, chẳng lẽ mỗi căn phòng đều thế này."
Tử Lâm gật đầu: "Đúng là vậy khi đi ngang những căn phòng khác, tôi có nhìn qua chúng, cách bài trí chẳng có gì khác cả.
"Sao cậu thấy được." Cảnh kinh ngạc.
Tử Lâm nhún vai: "Đạo cụ."
"Lợi hại, không ngờ có cả thứ có thể nhìn xuyên tường." Cảnh không khỏi trầm trồ. Nếu thật sự có thứ như vậy thì không phải mấy ông biến thái có thể nhìn trộm con gái nhà người ta sao.
Cậu nghe xong không khỏi trừng mắt đánh nhẹ vào tay cậu ta rồi giải thích: "Cảnh cậu đừng tin cậu ta. Khi đi lên đây cậu ta có mở vài căn phòng không có người ra xem thử đó.",
Cảnh nghe vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-khong-duoc-chet/2999181/chuong-90.html