Vẻ mặt rầu rĩ không vui của Giang Lê, nhanh chóng thay thế bằng vẻ mặt vui tươi hớn hở.
“Thì ra vừa rồi anh chạy đi nhanh như vậy là đi lấy đồ nha.”
Giang Lê há to miệng nhìn vàng lấp lánh được rót vào bé gấu, tim đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài.
Sao Ninh Trăn có thể lãng mạn như thế chứ.!
A a a a a, hôn em hôn em, mau hôn em!
Thật sự là chịu không nổi rồi, một người đàn ông như thế cậu nhất định phải chiếm được hắn, nhốt hắn vào tầng hầm, khóa kỹ cửa để hắn mãi mãi không thể trốn!
Ninh Trăn liếc nhìn vẻ mặt mỉm cười ngốc nghếch của Giang Lê, cong ngón tay lại gõ lên trán cậu một cái: “Lại mơ mộng cái gì đó? Còn không mau cầm lấy đi.”
Giang Lê mơ màn đem bé gấu được bịt kín vào trong lòng, lo sợ sẽ bị vỡ cậu liền đem nó đặt trên bàn của Ninh Trăn.
Trên bàn của cậu hiện tại toàn là đồ ăn, nên chỉ có thể đặt trên bàn của Ninh Trăn.
Ninh Trăn đi ra ngoài vứt rác, Giang Lê nằm dài trên bàn giơ tay xoa xoa bé gấu ôm hình trái tim.
“Dãy số này có ý nghĩa gì ta?” Vò đầu bứt tai suy nghĩ nữa ngày nhưng Giang Lê vẫn chưa nghĩ ra được.
Đi vào, Ninh Trăn vươn tay gõ gõ mặt bàn, nói: “Mau ăn cơm.”
Ngoan ngoãn ngồi yên lại, Giang Lê mở to hai mắt hỏi: “Mấy con số đó có ý nghĩa gì?”
“Tự mình suy nghĩ đi.” Ninh Trăn lạnh nhạt nói.
“Tôi nghĩ không ra.” Bĩu môi, Giang Lê ủy khuất nói, “Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-giao-ba-moi-ngay-deu-bi-va-mat/1117398/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.