#tien161099 đã beta
Lê bạch tại chỗ tức giận đến dậm chân, mấy người này lại dám cho là cô mơ mộng! Nhưng mà bọn họ không biết, đây là sự thật mà.
Chờ đến lúc Ninh Trăn và Giang Lê đánh nhau vì cô, lúc mà hai người đó trở mặt, mấy người này lúc đó sẽ biết bây giờ mình buồn cười biết bao nhiêu!
*
Giang Lê đứng lên, cố gắng đạp xe chạy theo Ninh Trăn, lớn giọng nói: "Ai da này, người nào đó đừng có tức giận mà, ai kêu tôi quá xuất sắc làm chi, ai gặp cũng thích, hoa gặp hoa nở, Lê Bạch coi trọng tôi cũng là chuyện hiển nhiên thôi."
Ninh Trăn đưa lưng về phía Giang Lê đang rất đắc ý, khỏi cần nhìn cũng biết gương mặt cậu hiện tại như thế nào.
Trên đường có cây đèn xanh đèn đỏ, Ninh Trăn đột nhiên dừng xe.
Giang Lê chạy đến bên cạnh Ninh Trăn, hỏi: "Sao anh không nói lời nào hết vậy? Có phải là khó chịu rồi không? Thích một cô gái mà cô gái đó lại thích tôi? Chắc là anh khó chịu lắm rồi đi."
Ninh Trăn quay đầu lạnh lùng liếc nhìn Giang Lê: "Em là người câm đầu thai hả?"
Giang Lê hơi sửng sốt, hòa thượng quá cao sờ không tới đầu (không hiểu được tình huống): "Có ý gì?"
Ninh Trăn ngẩng đầu nhìn thoáng qua đèn xanh đèn đỏ, còn hai giây nữa, lập tức đạp xe chạy đi, để lại cho Giang Lê ánh mắt 'tự mình hiểu'.
Giang Lê ngơ ngác chạy theo phía sau, nhìn bóng dáng lạnh lùng vô tình của Ninh Trăn, đột nhiên hiểu ra nói: "Anh chê tôi nói nhiều!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-giao-ba-moi-ngay-deu-bi-va-mat/1117374/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.