#tien161099 đã beta.
Vừa dứt lời, đau đớn như điện giật nháy mắt tan biến không còn nữa.
Giang Lê thử động nhẹ tay chân của mình, không còn cảm thấy đau đớn nữa, vui sướng mà đẩy Ninh Trăn ra đứng xuống đất, nhảy lên hai cái, chắc chắn mình không bị gì nữa mới xấu hổ vì chuyện vừa rồi.
Nhưng Giang đại ca lá gan rất lớn, xấu hổ là gì chứ!
"Ha ha, dọa được anh rồi đi. Anh thật sự cho rằng tôi khen anh đẹp trai à, lừa anh mà thôi." Giang Lê mạnh mẽ quay đầu cười cười, nâng lên cái cằm tinh xảo không tì vết của mìng, trong mắt còn có chút xấu hổ.
Ninh Trăn vẫn duy trì tư thế bị đẩy ra, nghe cậu ta nói, mặt liền đen, giọng rét lạnh: "Giang Lê, em là con nít hả? Còn đùa kiểu này?"
"Hù anh thôi." Giang Lê lẩm bẩm vài câu, nói xong, như nhớ đến cái gì, mặt thiếu đánh bổ sung thêm: "Anh đừng có dùng bộ dáng như là quan tâm tôi lắm, đạo đức giả!"
Nói xong, Giang Lê liền chạy ra ngoài.
Ninh Trăn nhìn bóng dáng của cậu, mặt hơi sửng sờ, nếu ghét hắn như vậy, tại sao còn bày mấy trò như bị điên, khen hắn đẹp trai? Thật sự chỉ là muốn đùa thôi sao?
*
Giang Lê chạy một hơi đến căn cứ b8s mật của mình -- rừng hoa đào phía sau sân thể dục, ngồi xuống băng ghế, sợ tới mức vỗ vỗ ngực của mình.
Trời mới biết vừa rồi cậu hồi hộp như thế nào, kiềm nén dữ lắm cậu mới không khóc.
Cậu với Ninh Trăn trước đó không có như vậy, bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-giao-ba-moi-ngay-deu-bi-va-mat/1117350/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.