Trên đỉnh núi, bên cạnh vách đá là một tòa kiến trúc cực kì hùng vĩ, đây là nơi cấm địa mà tất cả những người trong võ lâm không bao giờ có ai đến - đó là Hắc Mộc Nhai. Ở tòa nhà sân bên trong, có một người đang cầm châm, thêu một bức tranh sơn hà. Thủ pháp rất là thuần thục, mới nhìn qua bóng dáng thật sự không biết được người này là nam hay nữ, nhưng khí chất trên người hắn vọng lại làm cho người ta cảm thấy vừa nhu hòa cũng rất khó gần.
"Giáo chủ, Thánh cô đã muốn rời đi thần giáo một thời gian, không biết...... Có muốn hay không mời Thánh cô trở về?" Dương Liên Đình thật cẩn thận hỏi người trước mắt, không biết từ khi nào bắt đầu, giáo chủ bọn họ lại rất thích những trò thêu thùa may vá của các cô nương, hơn nữa quan trọng nhất là tính tình thay đổi hoàn toàn.
Đông Phương Bất Bại dừng chiếc châm thêu trong tay, quay đầu lại cười nói:"Doanh Doanh từ trước đến nay rất thích vui chơi sông núi, cứ để cho nàng đi thôi! Nhưng còn ngươi...... Ngươi là có phải hay không nên chú ý người trong bổn giáo một chút, nhất là cái tên Hướng Vấn Thiên kia!" Ánh mắt ôn hòa của Đông Phương Bất Bại lập tức trở nên thập phần băng lãnh, hắn rất chán ghét sự phản bội cũng rất sợ hãi phản bội, bởi vì từ trước đến nay hắn vẫn luôn là một người cô độc. Nhưng mà ở bên trong Nhật Nguyệt Thần Giáo, người duy nhất có thể cho hắn nhìn đến ánh mặt trời lại là con gái của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-dan-su-ty-cua-ta/1368344/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.