Nếu những nữ nhân khác cũng học theo, bám víu vào người có quyền có thế hưởng thụ phú quý, đợi đến khi người đó thất thế, liền đến tìm chúng ta cầu cứu, trốn tránh hậu quả của việc bám víu.
Vậy thì, chúng ta biến thành cái gì?
Trương Phượng Nghi thở dài: "Xin nhị tiểu thư thứ tội, ta nhìn thấy nàng ta đáng thương, nhất thời không nhẫn tâm."
"Liễu Tịch Nhược hoàn toàn tự coi mình là Tề phu nhân, quên mất thân phận của mình rồi. Nàng ta và Tề Minh Tiêu không chỉ không có hôn lễ chính thức, mà ngay cả thiếp thất cũng không được tính, nhiều nhất chỉ có thể coi là thông phòng, Tề phủ bị lục soát, nàng ta không bị phán tội, hẳn là sẽ bị đuổi đi giống như những người hầu khác."
Ta đột nhiên nhớ đến lời Liễu Tịch Nhược từng nói.
Nàng ta nói đợi đến khi nhà ta bị lục soát, nàng ta muốn mua ta về làm nha hoàn rửa chân.
Thật là thú vị.
Sau khi Tần Nghị bị xử c.h.é.m ngay lập tức, Tề Minh Tiêu cũng bị xử trảm cùng với một số quan viên khác.
Phụ thân ta được hoàng thượng trọng dụng, địa vị vững chắc.
Khách khứa ra vào nhà ta tấp nập.
Thậm chí, còn có rất nhiều gia đình quyền quý đến cầu hôn ta.
Đối với một nữ nhân đã hòa ly như ta, người đến cầu hôn chen chúc nườm nượp.
Đều là vì phụ thân ta mà đến.
Vận khí của phụ thân ta, đã đầy ắp trở lại.
Mẫu thân, đại ca, đại tẩu, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-chuyen-hoa-ly/3576106/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.