Chuyện vào lúc Shinichi còn nhỏ, khoảng thời gian trước cả khi quen biết Ran.
Một hôm Yukiko đang trên đường về mới nhớ chưa mua cơm, liền để Shinichi ở lại công viên, dặn cậu phải ở yên đây đợi đến khi mẹ quay lại.
Sau khi Yukiko đi khỏi, Shinichi liền bước tới đồi cát trong công viên, thì thấy ở đó còn có một thằng nhóc trạc tuổi cậu cũng đang ngồi vọc cát.
Chung quanh không một bóng người, chỉ có hai đứa.
“Tui tên Shinichi, bạn cũng chờ người khác à?”
“Hở.” Thằng nhóc ngẩng đầu lên, hai người vừa nhìn nhau liền vô cùng kinh ngạc, nhưng sau đó đều lập tức trấn tỉnh lại.
Kinh ngạc, là vì, dung mạo của đối phương và mình giống nhau như đúc.
“Tui có một trái banh nè, chơi chung không?” Shinichi cầm trái banh hỏi thằng nhóc, nó gật đầu.
Hai đứa đá một hồi thấm mệt, liền đi xuống dưới tán cây nghỉ ngơi.
“Muốn xem ảo thuật không?” Thằng nhóc kia hỏi cậu, nhưng cậu giờ còn không biết ảo thuật là cái gì nữa mà.
Vào lúc này, trong đầu óc bé xíu kia chỉ biết có mỗi suy luận và bóng đá thôi.
Thằng nhóc kia nghe vậy không khỏi thở dài một hơi, liền từ trong bàn tay không búng ra một đoá hoa.
“Kỳ diệu quá, là phép thuật sao?” Shinichi phấn khởi reo lên, cái này đúng là không khác gì phép thuật mà.
“Không phải phép thuật, mà là ảo thuật. Ảo thuật đó!” Giữa lúc Shinichi muốn nói cậu muốn xem lại một lần nữa, thì tiếng một nữ nhân đã truyền đến.
“Kaito! Đi về thôi!”
Thằng nhóc gọi là Kaito đáp lại, rồi quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-chuyen-cua-tham-tu-lung-danh-va-sieu-dao-chich/181284/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.