Xe phanh gấp, lốp xe ma sát với mặt đường tạo ra tiếng vang chói tai, sau đó xe dừng bên đường, Tần Việt quay đầu nhìn Phương Mộc đầy khiếp sợ.
Tần Việt: "Em......"
Phương Mộc thản nhiên nói: "Anh cũng biết tình cảm của em rồi, vậy, anh có muốn thử không, thử hẹn hò với em."
Chỉ mấy ngày không gặp, tinh thần Tần Việt có chút uể oải, rõ ràng hắn nghỉ ngơi không tốt, trên cằm lún phún râu, Phương Mộc quét mắt nhìn qua mặt hắn một lượt, nói: "Chắc mấy ngày nay anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều, có đáp án chưa? Đồng ý hay không, em cần nghe lời nói thật."
Từng trải qua ốm đau nên Phương Mộc luôn vô dục vô cầu, không quá ham muốn đạt được điều gì, nhưng đồng thời bệnh tật cũng làm y ý thức được rằng đời người ngắn ngủi, tùy tâm tự do tự tại là được, nếu có gì thực sự muốn làm, muốn đạt được thì phải thẳng thắn nỗ lực mà tiến lên, đây là một cách tôn trọng cuộc sống.
Y thích Tần Việt, nếu có thể thì vẫn hy vọng có kết quả tốt.
Tần Việt mạnh tay xoa đầu, hắn không ngờ Phương Mộc lại nói toẹt ra như thế, nhưng đây là cá tính của Phương Mộc, chính vì vậy nên hắn mới không thể tiếp tục lảng tránh.
"Phương Tiểu Mộc, anh không muốn tổn thương em." Tần Việt hít sâu một hơi, mở miệng nói.
Câu này vừa nói ra đã là một loại thương tổn rồi. Trong lòng Phương Mộc trầm xuống, y không nói gì, lẳng lặng nghe tiếp.
"Anh vẫn luôn coi em là em trai, chưa từng nghĩ sẽ..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-xinh-dep-nhung-hoi-ngoc/998975/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.