"Phương Tiểu Mộc, không quen biết anh đây hả?"
Tần Việt để đầu đinh bóng loáng, nở nụ cười hềnh hệch thương hiệu với Phương Mộc.
Phương Mộc trợn tròn hai mắt bình tĩnh nhìn Tần Việt, hô hấp hơi dồn dập.
Tần Việt quỳ một gối trên mặt đất bò đến trước giường, đưa đầu mình đến trước mặt Phương Mộc, "Muốn sờ một chút không, nóng hầm hập, thú vị phết."
Phương Mộc vươn tay, cẩn thận chạm vào đỉnh đầu Tần Việt. Dáng đầu Tần Việt rất đẹp, phần tóc mới bị cạo đi hơi đâm vào lòng bàn tay, vuốt lại rất thoải mái, ấm áp.
"Xấu quá." Phương Mộc nói.
"Hứ, em cũng có đẹp đâu." Tần Việt cười ha ha, miệng hắn vẫn ngọt như mật. Thấy Phương Mộc vươn tay hơi mệt nên hắn chủ động rướn cổ về phía trước, đầu đặt sát sườn Phương Mộc để tiện cho y quan sát và nói chuyện vưới mình.
"Chúng ta thi đi, xem tóc ai dài nhanh hơn." Tần Việt nói.
Phương Mộc: "Ấu trĩ."
Tần Việt xì một tiếng.
Phương Mộc quay đầu đi, nhẹ giọng nói: "Tần Việt."
"Ừ?"
"Em sống sót rồi."
Tần Việt thấp giọng nói: "Ừ, anh đã bảo em sẽ không sao mà."
Khóe môi Phương Mộc cong lên nở một nụ cười nhợt nhạt, một lát sau y lại gọi: "Tần Việt."
"Ừ?"
Phương Mộc hơi há mồm như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng nói được gì.
Y nghiêng đầu, hơi cúi xuống dán môi lên đình đẩu Tần Việt.
Sau đó Phương Mộc lại có thêm vài ca phẫu thuật nhỏ nữa, căn bệnh được trị tận gốc một cách đầy kỳ tích, tuy y không thể khỏe mạnh được như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-xinh-dep-nhung-hoi-ngoc/998973/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.