Tại phía nam thành phố C, một cửa tiệm mới khai trương ở ngay đối diện cao ốc của Thẩm thị.
Tiệm có tổng cộng ba tầng, tầng một bán bánh mì đồ ngọt, tầng hai là cafe thú cưng, tầng ba là một vườn hoa nhỏ. Mặt tiền là tường kính, trang trí theo phong cách hiện đại, từ trong ra ngoài đều tỏa mùi tiền —— ngay trung tâm thương nghiệp tấc đất tấc vàng của thành phố C mà cửa hàng to như thế, trang hoàng còn bắt mắt như vậy, quả thật rất nổi tiếng.
Dưới ánh mặt trời, nó như một khu vườn trên mây, buổi tối sáng đèn thì lại là tòa lâu đài thủy tinh, chói mù mắt người ta.
Nhưng nó lại có một cái tên rất là giản dị:
Vui là được.
"Nhất định là kẻ điên nào có tiền mở ra chơi rồi, đúng là tiền nhiều không có chỗ tiêu."
"Vừa động vật vừa thực vật lại còn đồ ăn, hoa hòe hoa sói, tôi chống mắt lên xem, không đến nửa tháng là dẹp tiệm."
Mọi thuyết đồn đoán đều chỉ đúng có một nửa, còn lại sai hết.
Cái tiệm mà kẻ điên có tiền mở —— "Vui là được" là Thẩm Trình và Tần Việt cùng nhau đầu tư, mở theo mong muốn của Tri Nhạc và Phương Mộc, cũng giao cho hai người toàn quyền kinh doanh và quản lý. Ở góc độ nào đó mà nói thì đúng là mở ra để chơi.
Nhưng mà đâu có bị dẹp tiệm.
Ngược lại, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi đã bùng nổ doanh thu, phải đặt lịch trước mới được vào.
Ngoài cửa xếp hàng dài, mọi người cầm phiếu hẹn trước trong tay, vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-xinh-dep-nhung-hoi-ngoc/998970/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.