"Ha ha ha ha ha ha." tiếng cười sung sướng của Phương Mộc truyền ra từ điện thoại.
"Anh ấy mắng tôi ——" Tri Nhạc bất mãn nói, 'tra nam' không phải một từ tốt đẹp gì, cậu vẫn biết đấy nhé.
"Hắn cũng không mắng sai đâu —— người ta đang vui mừng, cho rằng cậu thích người ta thật lòng, ai ngờ cậu lại chỉ đang phá đảo trò chơi, những gì cậu "trả giá" cũng chỉ là thủ đoạn, đợi khi hoàn thành nhiệm vụ là sẽ dừng hết mấy cái lời âu yếm ngọt ngào, ca ngợi, ôm ấp, săn sóc, lưu luyến...... Hết thảy như chưa từng xảy ra... Từ góc độ của NPC* thì đúng là hơi khốn nạn thật. Dù là ai thì hẳn sẽ không thoải mái lắm đâu. Nhưng mà, phản ứng này của vị nhà cậu hơi khác người bình thường chút. Cái gọi là tình yêu sâu đậm nhất định phải có trách nhiệm..."
*NPC: non-player character, mấy nhân vật được lập trình sẵn trong game
Phương Mộc nói dai nói dài như vậy Tri Nhạc nghe không hiểu lắm.
"Nhạc Tử, cậu có thích Thẩm Trình không?" đột nhiên Phương Mộc hỏi.
Tri Nhạc gật đầu: "Thích chứ."
"Vậy cậu thích tôi không?"
"Thích."
"Vậy giữa chúng tôi cậu thích ai hơn chút? Nói cách khác, cậu thích tôi và thích hắn khác nhau chỗ nào?"
Tri Nhạc a một tiếng, không biết phải trả lời như thế nào.
"Thôi, đây không phải vấn đề đôi ta nên lo lắng." Phương Mộc hơi tiếc: "Tiếc thật đấy, không được tận mắt chứng kiến hình ảnh mang tính lịch sử kia —— người có thể khiến Tiểu Thẩm tổng ăn quả đắng, ngoài cậu ra chắc không có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-xinh-dep-nhung-hoi-ngoc/998955/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.