"Nhạc Tử."
"Mộc Tử."
Buổi tối, Tri Nhạc tắm rửa rồi lên giường, khi sắp ngủ thì lại nhận được tin nhắn của Phương Mộc.
Phương Mộc: Có quấy rầy hai người không?
Tri Nhạc: Tôi chưa ngủ đâu.
Phương Mộc: Cậu? Cậu với Thẩm Trình không ngủ cùng nhau hả?
Tri Nhạc: Cùng nhau mà. Anh ấy còn đang bận việc.
Phương Mộc:!!!
Tri Nhạc:?
Phương Mộc: Hai người không làm cái kia à?
Tri Nhạc: Cái gì cơ?
Phương Mộc:......
Tri Nhạc: Cái gì cơ?
Tri Nhạc đang tập thể dục trên giường trước khi ngủ, duỗi tay rồi duỗi chân, màn hình điện thoại lại sáng lên, vẫn là Phương Mộc.
Phương Mộc: "Đáng ra lúc này phải thuận lý thành chương làm cái kia mới đúng chứ. Thế mà hai người lại không làm gì? Tôi có một nghi ngờ hợp lý."
Tri Nhạc: "Cái gì?"
Phương Mộc: "Có phải hắn ta không được không?"
Tri Nhạc: "Gì cơ?"
Phương Mộc: "Thôi được rồi... Dù sao thì cũng chúc mừng cậu được như ý, tốt xấu gì cũng đã thu phục được hắn."
Tri Nhạc: "Chưa đâu. Tôi còn phải nỗ lực tiếp."
Phương Mộc: "???"
Giây tiếp theo, điện thoại đổ chuông, Phương Mộc gọi điện thoại luôn.
"Còn cái gì mà phải nỗ lực tiếp? Không đúng, rõ ràng hôm nay... Buổi tối về nhà, hắn không nói gì với cậu sao?"
Phương Mộc vừa rửa mặt xong, cũng đang nằm thả lỏng trên giường gọi điện cho Tri Nhạc, giọng y đầy khó hiểu.
Tri Nhạc đáp: "Chưa nói, gì cả."
Phương Mộc: "Cái gì cũng chưa?"
Tri Nhạc nghĩ rồi báo lại: "Nói tôi, đối phó với tình địch, rất giỏi."
Phương Mộc: "Không còn gì nữa?"
Thật ra còn chuyện hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-xinh-dep-nhung-hoi-ngoc/998946/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.