Sau khi thích nghi với cảm giác khó chịu khi máy bay xuyên qua bầu trời, Châu Thanh lần đầu tiên rời khỏi Lam Thành.
Hứa Triêu đi cùng với cậu, không đi cùng với nhóm Tiền Thịnh.
Sau khi xuống máy bay, Hứa Triêu choàng áo khoác cho cậu.
"Không ngờ đã là tháng năm rồi mà Phủ Thành này lại lạnh như vậy."
"Mùa mưa dầm ở phía Nam nhiều." Châu Thanh kéo áo lại rồi trả lời.
Hứa Triêu nhất định muốn một mình kéo hành lý của hai người, lần này theo Châu Thanh đến Phủ Thành, cậu ta cũng đã sắp xếp xong cho mẹ mình nên mới kiên quyết đi theo.
Hứa Triêu đẩy hành lý, vừa đi vừa nói: "Cũng may không phải mùa đông, nếu không cơ thể này của anh Thanh nhất định chịu không nổi. Đúng rồi, thuốc bác sĩ kê anh đã mang theo đầy đủ chưa?"
"Trước khi xuất phát đã lấy đơn mới rồi."
Thời tiết trở lạnh khi trời còn ấm chính là lúc khó nghỉ ngơi nhất, lời này rất có lý. Với cơ thể như bây giờ, nơi nào cậu nên chú ý thì phải chú ý.
Hai người gặp nhóm Tiền Thịnh ở bên ngoài sân bay.
Người đến đón là lão Lý, người phụ trách nhà máy chi nhánh của Châu thị, đã hơn năm mươi tuổi, cả đời này đều cống hiến cho việc sản xuất của nhà máy.
Châu thị đã lâu rồi không nhận được bất kỳ khoản tiền vốn mới nào vào tài khoản nên nhiều công nhân bên dưới đang đồn đại rằng tập đoàn Châu thị sắp phá sản rồi, trước Tết cũng đã thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-den-tu-1945/3395204/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.