Đến bệnh viện khám lại, Tần Chiếu vẫn nghe lại những điều như cũ.
“Hiện tại mới là giai đoạn đầu, tế bào ung thư chưa lan rộng, vẫn còn khống chế được.”
“Vốn dĩ ngài Tần định ra tết sẽ phẫu thuật.”
“Rủi ro của ca phẫu thuật cũng tương đối thấp.”
“…Không nói chính xác được là năm hay mười năm.”
Sau khi Tần Chiếu biết về bệnh tình của mình đã thu xếp xong mọi thứ, từ cổ phần sản nghiệp của tập đoàn họ Tần đến cả thời gian phẫu thuật ông cũng đã sắp xếp sau khi đã hoàn thành công việc, căn bản Tần Trì Dã không cần làm gì cả, hắn chỉ cần đợi kết quả mà thôi.
“Ba rất vui khi con đến bệnh viện với ba.” Tần Chiếu lại nói.
Cảm giác vô vọng khi ở bệnh viện cũng nhanh chóng đi qua.
“Con với Tiểu Lĩnh muốn làm gì thì cứ đi làm đi, không phải hôm nay ba sẽ chết liền đâu.” Tần Chiếu còn có việc, vỗ vỗ cánh tay con trai, một lát sau hỏi: “Năm sau thi vào đại học, con đến Kinh Đô học được không?”
Tần Trì Dã không có hứa hẹn, hắn biết Tần Chiếu có ý gì.
“Nếu có thể thì ba muốn kèm con một thời gian, biết đâu nếu may mắn có thể nhìn thấy con tốt nghiệp đại học rồi tiếp nhận, nếu—— còn có trợ lý Khâu.” Tần Chiếu đã thu xếp xong tất cả mọi thứ, nếu ông không đợi được tới lúc Tần Trì Dã tốt nghiệp đại học, vậy chỉ có thể nhờ trợ lý Khâu đã được ông bồi dưỡng tạm thời tiếp nhận công việc dang dở.
Tần Trì Dã vẫn bày ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5208027/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.