Nhà tổ rất rộng lớn, tráng lệ, thoáng đãng gần bằng một công viên nhỏ.
Những người lớn tuổi nhất ở đây chính là vợ chồng bác cả lúc đầu đã xúi giục Bùi Lĩnh đối phó với Lý Văn Lệ, anh em họ của Bùi Hồng Hào. Chẳng qua bị Bùi Lĩnh nói móc, từ lần đó trở đi quan hệ đã lạnh nhạt mấy năm, lần này trở về cũng là đối phương mời, là kiểu không nể nang, kiêng dè.
Cụ thể thì Bùi Lĩnh không rõ, nhưng mà tất cả anh chị em họ của cậu đều trở về, còn rất nhiệt tình, chu đáo, ngay cả đứa trẻ con bốn, năm tuổi cũng đều biết rủ Bồi Tiền chơi cùng.
Lý Văn Lệ không thích bầu không khí như vậy, nói với Bồi Tiền có chơi với anh chị thì đừng có cãi nhau, có đồ ăn vặt hay trái cây phải chia sẻ với mọi người.
“Con không thích cùng mọi người chơi đâu, con thích chơi cùng anh hai cơ.” Bồi Tiền vô cùng buồn rầu, nhóc chỉ muốn chơi với anh hai thôi.
Lý Văn Lệ: “Mọi người đã lâu không gặp con rồi, nhìn con đáng yêu, con cùng mọi người chơi nhé.”
Bồi Tiền chống cằm không phải là vui lắm, “Con cũng không phải đồ chơi, con không muốn bị chơi.”
“Vậy thôi đừng bắt Bồi Tiền ra ngoài nữa, thích thế nào thì thế đấy, đừng có làm khó con cái.” Bùi Hồng Hào nói.
Lý Văn Lệ: “Em đây không phải là sợ người ta nói chúng ta kiêu căng, đến cả trẻ con cũng tỏ ra khinh thường họ sao.” Trước đây những lời này không phải là không có.
“Mẹ, mẹ vẫn sợ cái này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5208022/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.