“….Đề cuối cùng kia tuyệt thật đấy.”
“Đúng vậy, toàn bộ năm nhóm, có phải phần lớn mọi người đều bị trừ điểm không?”
“Bị trừ điểm thì có nghĩa tự cho mình thông minh, không tranh trả lời là tự nhận mình ngu ngốc, kiểu gì cũng không xong.”
“Cũng không phải là thế, còn có người đã nhìn ra.”
“Nhìn ra nhưng không nói, giả làm đại tiên chắc.”
“Mặc kệ, hôm nay phải ghi hình tới mười hai tiếng đúng không nhỉ? Thật đúng là, không được, tôi muốn trở về khách sạn nằm một chút, ngày mai lại đến.”
“Tôi cũng vậy.”
Đã ghi hình hai ngày rồi, người tham gia thi đấu tự do nhanh chóng quen biết nhau hơn nhóm học sinh, đã trao đổi số Wechat cho nhau, thương lượng sau khi quay hình xong sẽ cùng nhau đi uống rượu, cũng có người cùng một tỉnh dứt khoát cùng nhau ngồi cao tốc trở về.
Tổ tiết mục sắp xếp cho người tham gia ngủ đêm qua nay, dù sao thì quay tới tối muộn, kết thúc đã hơn mười một giờ.
Bùi Lĩnh mang cặp đi ra trước cổng đài truyền hình, Lý Hữu Thanh đi phía sau: “Bùi Lĩnh, đêm nay cậu về trường luôn sao?”
“Đúng vậy, tôi đặt vé máy bay rồi.” Tuy rằng Bùi Lĩnh rất mệt nhưng không muốn ở lại khách sạn. Ngủ lại cũng ngủ không ngon, không bằng trở về, ngày mai lên lớp ngủ một giấc.
Lý Hữu Thanh: “Vậy cùng nhau đi đi, tôi cũng đặt vé máy bay.”
“…Có thể, vừa hay có thể chia tiền xe.” Bùi Lĩnh từ từ đáp lại, ngáp một cái, một tay chống lên vai Lý Hữu Thanh nói: “Đừng nhắc tới đề lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5208002/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.