Buổi sáng 6 giờ rưỡi.
Tần Trì Dã điện gọi Bùi Lĩnh thức dậy. Bùi Lĩnh bắt máy, âm thanh hơi nhỏ, khi nói chuyện cũng hơi làm nũng: “Mấy giờ rồi?”
“Sáu giờ ba lăm rồi, không phải cậu nói bảy giờ tập trung à.” Giọng nói của Tần Trì Dã thông qua điện thoại cũng không tự chủ trở nên mềm mại: “Dậy sớm chút, nhớ là phải ăn sáng.”
Bùi Lĩnh nằm lại giường, đôi mắt vẫn chưa mở ra, rầm rì nói: “Hơi buồn ngủ, dậy không nổi, phải dỗ dỗ mới dậy cơ.”
Tần Trì Dã chưa bao giờ dỗ dành ai, trước đây cảm thấy chuyện này vô cùng buồn nôn, nhưng dỗ dành Bùi Lĩnh lại vô cùng tự nhiên, giọng nói cũng nhỏ xuống: “Ngoan, Tiểu Lĩnh dậy nào.”
“Hì hì.” Bùi Lĩnh cười trong điện thoại, giọng nói vẫn còn mông lung như cũ: “Biết rồi. Cậu mới ngoan, tớ đang cố gắng dậy đây.”
Đến khi Bùi Lĩnh rời giường, kết thúc cuộc trò chuyện. Tần Trì Dã ở bên này suy nghĩ một lúc, sau đó sửa lại biệt danh trên Wechat.
[Bé Ngoan]
Tần Trì Dã nhìn chằm chằm biệt danh, cảm thấy buồn nôn hết sức nhưng nghĩ đến khuôn mặt của Bùi Lĩnh, lại cảm thấy không buồn nôn nữa, không có gì quá đáng. Thế là hắn không sửa lại, cứ để như vậy.
Mất mười phút để rửa mặt, thay quần áo.
Kinh Đô vào cuối thu vô cùng lạnh, Bùi Lĩnh hơi sợ lạnh, bên trong mặc một chiếc áo sơ mi, bên ngoài khoác áo lông vũ rộng thùng thình, mặc một chiếc quần đen nhung ống đứng, mang cặp trên lưng, còn mang theo một bình giữ ấm màu xanh lam.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207999/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.