Vì để cả nhà đi đường an toàn, Bùi Lĩnh lập tức bổ sung: “Là con chơi trò chơi cùng với Tần Trì Dã, ở đó nuôi một quả trứng rồng, ấp ra được một con rồng nhỏ màu trắng, gọi Trân Châu.”
Cha Bùi: Thở phào nhẹ nhõm.
“Lần sau đừng có hù dọa cha nữa.” Trong nháy mắt vừa rồi huyết áp Bùi Hồng Hào tăng cao hơn.
Lý Văn Lệ nói thẳng: “Con nó cùng Tiểu Tần sao có thể làm loạn ở bên ngoài chứ, toàn nghĩ gì đâu không.”
“Vẫn là mẹ hiểu con.” Bùi Lĩnh thổi phồng bà Lý, sau đó cười hì hì nói: “Papi, tí nữa về nhà con cho cha ngó một xíu cháu trai của cha.”
Bùi Hồng Hào: . . .
Không phải cháu trai thật thì tốt rồi.
“Được.”
Tiểu Bồi Tiền giơ tay phát biểu: “Anh hai, em cũng muốn xem, papi ơi cháu trai gọi con là cái rì ớ?”
“Cậu ha?” Bùi Lĩnh không chắc chắn lắm.
Bùi Hồng Hào nghĩ đến hai đứa nhỏ, không quan trọng vai vế gì gì đó, mặc dù ông đã coi Tiểu Tần là ‘con dâu’ nhưng ở bên ngoài vẫn phải giữ thể diện cho Tiểu Tần, tùy tiện ừ một tiếng.
Người một nhà ăn bữa tối, Bùi Lĩnh và Tiểu Bồi Tiền chơi với Trân Châu. Sáng hôm sau, Tiểu Bồi Tiền khoe khoang ngay trên bàn ăn nói: “Papi mami ơi, Tiểu Trân Châu rất đáng yêu lun, rất đẹp nữa, con nà cậu rùi ó ~”
“Ba cái thứ trong trò chơi —” Thấy hai đứa con trai đang trừng mình, Bùi Hồng Hào đổi giọng: “Là con rồng trong trò chơi, có gì đáng xem chứ.”
Lý Văn Lệ nói: “Thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207995/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.