Sau tiết học thứ hai vào thứ Ba, Triệu Ngọc điện thoại cho Bùi Hồng Hào.
“Cô Triệu là nói Bùi Lĩnh chủ động nắm tay Tiểu Tần sao?”
Triệu Ngọc biết ông Bùi tương đối thiên vị con trai nhưng lúc này cô nghe thấy giọng điệu không phải thế, hình như hơi tức giận. Dĩ nhiên đụng tới loại chuyện này, phụ huynh nào không tức giận chứ. Triệu Ngọc hiểu được, cô uyển chuyển nói: “Trước tiên ngài Bùi không cần kích động, bay giờ hai đứa vẫn đang tuổi dậy thì, chuyện này cần từ từ, cẩn thận xử lý.”
“Cô Triệu yên tâm, tôi sẽ bình tĩnh lại, sẽ nói chuyện lại với Bùi Lĩnh.” Giọng điệu Bùi Hồng Hào trầm trọng, giờ phút này lại như một người cha già đầy mệt mỏi chứ không còn là chủ tịch Bùi nữa, nói: “Từ nhỏ Tiểu Lĩnh đã thông minh không để tôi bận lòng, không ngờ bây giờ…Az.”
Triệu Ngọc: “Ngài Bùi, chuyện cũng không nghiêm trọng như vậy, có lẽ là tôi hiểu lầm? Mặc dù không giống người khác nhưng cũng không phải chuyện sai gì.” Câu nói sau của Triệu Ngọc hơi mập mờ.
Cô là giáo viên, không thể nói rõ chuyện tính hướng, đặc biệt là ngài Bùi hình như vô cùng tức giận.
“Dĩ nhiên chuyện đó không có gì sai.” Bùi Hồng Hào khẳng định, lại nói: “Cô Triệu yên tâm, tôi sẽ cố gắng giáo dục Tiểu Lĩnh, để nó ở trường học chú ý một chút, không được động tay động chân với Tiểu Tần trước mặt giáo viên, nếu không nhịn được thì trở về ký túc xá…”
Triệu Ngọc: ????
“Ngài, ngài Bùi, không thể nói thế.”
“Đúng, Tiểu Lĩnh chưa trưởng thành,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207992/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.