Trên bàn ăn.
Bùi Lĩnh cách Tần Trì Dã một cái bàn dài, một người ngồi ở đầu bàn, một người ngồi ở cuối, ở giữa còn có Bùi Hồng Hào.
Bùi Lĩnh:…
“Cha, cha không cần phải canh phòng nghiêm ngặt như vậy.” Mèo nhỏ Bùi Lĩnh không vui ra mặt.
Bùi Hồng Hào nói: “Gì mà canh phòng nghiêm ngặt, papa đói bụng, cũng muốn ăn khuya cùng hai đứa.” Đến khi giúp việc mang hoành thánh lên, Bùi Hồng Hào nói: “Ăn nhanh đi, ăn xong rồi nghỉ ngơi sớm đi.”
Bùi Lĩnh: …
Bây giờ cậu chỉ hận sao nhà mình có bàn ăn dài như thế!
Hoành thánh có mùi vị gì, Tần Trì Dã không nếm ra được, chỉ lo nhìn Bùi Lĩnh. Bùi Lĩnh không vui, khuôn mặt vô cùng đáng thương, nhăn nhó như là chú mèo nhỏ bị bắt nạt. Tần Trì Dã không nhịn được, nói: “Chú, Tiểu Lĩnh không có bắt nạt cháu, chúng cháu đang giỡn thôi.”
Bùi Hồng Hào giận Tiểu Tần không có nỗi niềm tranh giành.
Tên nhóc này lớn lên cũng coi như cao to vạm vợ, không nghĩ tới điệu bộ lại là cô vợ nhỏ!
“Chú thấy hết rồi.” Bùi Hồng Hào không nhắc lại chuyện vừa rồi, hai mắt của ông sắp mù luôn rồi, lời nói cũng vô cùng sâu sắc nói: “Thật ra cháu cũng không cần quá tủi thân. Tính tình của Bùi Lĩnh có đôi khi không tốt, cháu cũng không cần nhường nó quá.”
Bùi Lĩnh tính tình không tốt: …
“Cha, cha đừng có vung nồi lung tung cho con!” Bùi Lĩnh lên tiếng kháng nghị.
Bùi Hồng Hào làm lơ cậu, nói: “Ăn cơm đi, đừng để ý tới nó.”
“Cha!” Bùi Lĩnh lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207990/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.