“Em rể, sao đột nhiên em lại như thế?”
Chu Ngôn Lễ lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng cùng sự giằng co giữa hai cha con bọn họ.
Tần Chiếu đặt văn kiện lên trên bàn, nói: “Phòng một ngày nào đó, đột nhiên tôi không còn nữa, để nó tiếp quản nhà họ Tần tôi cũng an tâm.”
“Đang yên đang lành sao lại nói những lời như thế chứ.” Chu Ngôn Lễ hơi sửng sốt, nhưng nhanh chóng hiểu ra, đây là ý định giao toàn bộ nhà họ Tần cho Tần Trì Dã.
Đây là chuyện tốt vô cùng tốt, là tin vô cùng tốt.
Tần Chiếu nhìn Chu Ngôn Lễ, ánh mắt lạnh lùng, nở nụ cười nói: “Chuyện này làm sớm cũng không vấn đề gì, dù sao nhà họ Tần sau này cũng là của nó.”
“Em còn trẻ nên anh cũng không đề cập tới chuyện này.” Chu Ngôn Lễ giả bộ như không để tâm, ý nói không cần lập di chúc quá sớm, thấy thái độ Tần Chiếu không thay đổi thì trong lòng vô cùng vui vẻ, vỗ nhẹ vào cánh tay cháu trai mình, nói: “Cha cháu cũng là muốn tốt cho cháu thôi, Trì Dã à.”
Tần Trì Dã không chừa chút mặt mũi cho Chu Ngôn Lễ hất tay ông ta ra, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Tần Chiếu đang ngồi ở sofa.
Không cần.
“Sau này, chờ ngày nào đó ba chết, con muốn quyên, muốn cho ai đều được.” Giọng điệu Tần Chiếu bình thản, ngẩng đầu lên nhìn về phía Tần Trì Dã: “Con họ Tần, nên đồ của nhà họ Tần chính là đồ của con.”
Văn kiện chỉ có hiệu lực sau khi Tần Chiếu chết đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207978/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.