“Tần Trì Dã.”
Bùi Lĩnh trong điện thoại gọi tên hắn, giọng nói mềm mại lại mang đến sức mạnh không giải thích được. Tần Trì Dã yên tĩnh, không nói gì, nhìn Bùi Lĩnh trong màn hình, chờ đợi.
“Tôi quyết định đổi quà tặng cậu.”
Tần Trì Dã: “Cái gì?”
“Bí mật.” Bùi Lĩnh cười vui vẻ, có hơi nâng cằm, vừa đắc ý vừa thần bí nói: “Khi trở về cậu sẽ biết.”
Tần Trì Dã đồng ý: “Được.” Hắn không hỏi thêm gì nữa.
“Cậu đi ăn trưa đi.”
Bùi Lĩnh: “Hiện tại đã muộn rồi, cá chiên vàng cũng hết rồi, chúng ta nói chuyện một chút nữa, trưa nay cậu ăn gì?”
“Mì trộn tương.”
“Tôi cũng muốn ăn mì, tôi đến căn tin nhìn xem có mì hay không!” Bùi Lĩnh cao hứng, vừa rồi nói là nói chuyện một lúc bây giờ nghe đến mỳ trộn tương đã đói bụng rồi. “Tôi cúp máy đây, đúng rồi, cậu nhớ cho Trân Châu ăn đấy.”
“Ừm.”
Sau khi cúp máy, những áp lực không chỗ phát tiết lúc trước của Tần Trì Dã hiện tại đã hoàn toàn biến mất. Cho dù là nói về chủ đề gì, có nội dung gì đặc sắc hay không, nói chuyện cùng Bùi Lĩnh rất vui vẻ, dù Bùi Lĩnh làm gì cũng có thể khơi dậy cảm xúc của hắn.
Sau đó Tần Trì Dã đến phòng sách, mở máy tính ra, muốn cho con trai Trân Châu ăn.
Máy tính phòng sách là laptop, không có mật mã. Tần Trì Dã khởi động máy, download Mộng Tiên Kiếm, đăng nhập tài khoản, đồng thời lấy sách bài tập ra, định vừa treo tài khoản, cho Trân Châu ăn, vừa ngồi học.
Bùi Lĩnh muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207974/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.