Cửa chính mở ra, bên trong là một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi.
“Tiểu Tần đúng không? Vào đi, đi đường vất vả rồi.”
Tần Trì Dã không biết người phụ nữ trước mắt. Người phụ nữ trung niên cười nói, “Tính mối quan hệ, cháu phải gọi là bà dì.”
Sau đó Tần Trì Dã không gọi, tự mình đi vào.
Nụ cười trên mặt người phụ nữ trung niên cũng không thay đổi, nói với trợ lý Khâu: “Tiểu Khâu cậu về trước đi, tôi sẽ thu xếp cho Tiểu Tần, cậu nói với chủ tịch Tần đừng lo lắng.”
“Được rồi, làm phiền cô Chương.”
Chương Tuệ nhanh chóng đóng cửa lại, vòng qua tường xây làm bình phong ở cổng[1], vừa thấy Tiểu Tần vẫn còn đứng trong sân, nhiệt tình nói: “Tiểu Tần cháu ở phía sau, sương phòng phía đông bà dì đã thu dọn xong rồi.”
Ngôi nhà này là một ngôi nhà cổ, hai sân ra vào, bầu không khí ở khắp nơi lộ ra sự tinh xảo.
Chương Tuệ dẫn đường phía trước, đi qua hành lang bên cạnh, vừa nói: “Mẹ bà và bà cố nội của cháu là chị em họ, gia đình chúng ta trước đây đều ở bên cạnh. Mấy năm trước bà nội cháu bị trúng gió, cần người chăm sóc, bà dì không có việc gì cho nên đến giúp đỡ.”
“Bà ấy bị trúng gió?”
Đây là câu đầu tiên Tần Trì Dã mở miệng nói sau khi vào cửa.
Chương Tuệ cười cười, nói: “Người già rồi, ít nhiều cũng là một ít bệnh tật. Chuyện bốn, năm năm trước, người cũng cứu trở về, chỉ là hiện tại sức khỏe không tốt, ngủ sớm dậy sớm không thức đêm được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207972/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.