Thưởng thức một bữa mì ngon lành.
“Cậu còn chưa ăn xong.” Tô Hạ nhắc nhở, “Có chút lãng phí.”
Không hổ danh là nam chính của tiểu thuyết! Thứ nhiều nhất chính là năng lượng.
Bùi Lĩnh ngượng ngùng nói: “Tôi không ăn được nữa. Nếu bây giờ ăn quá no, buổi tối học tập đầu óc choáng váng chỉ muốn đi ngủ.”
“Vậy à.” Tô Hạ gật đầu tỏ ra đã hiểu, nói: “Khi còn nhỏ tớ ở nông thôn, mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè đều phải làm nông, cho nên không thích lãng phí.”
Bùi Lĩnh nhìn phần mì còn lại trong bát, sau đó ngẩng đầu lên rất trịnh trọng nói: “Sức khỏe của tôi quan trọng hơn, vẫn là lãng phí đi.” Sau đó bưng khay ăn đến chỗ tái chế.
Mỗi lần Tô Hạ nói về nhà mình với các bạn học, nông thôn gì gì đó luôn khơi gợi sự tò mò của các bạn học khác, còn có sự đồng tình. Bình thường nếu ăn xong còn có thể nói Tô Hạ cậu nói đúng, đúng là không nên lãng phí/ muốn học hỏi từ cậu vân vân mây mây.
Kết quả Bùi Lĩnh lại không nói theo như lẽ thường.
Tô Hạ thấy Bùi Lĩnh muốn đi muốn bưng khay cơm đuổi theo. Ai ngờ Bùi Lĩnh quay đầu lại, nhắc nhở: “Cậu vẫn còn chưa ăn xong mà~”
“. . .” Tô Hạ nghẹn một chút, “Ừ. Vậy cậu đi trước đi.”
Bùi Lĩnh đi rồi.
Tần Trì Dã đi rồi, máy tính vẫn còn ở ký túc xá. Bùi Lĩnh biết mật mã khởi động, mở mật mã treo trò chơi, xoa xoa con trai Trân Châu yêu quý rồi chụp ảnh gửi cho Tần Trì Dã.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207970/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.