“Bỏ đi, đi thôi.” Lâm Khả kéo Trương Gia Kỳ về lớp học.
Triệu Trác Hàm liếc nhìn Lâm Khả nói: “Tôi phiền nhất là cậu làm cái gì cũng đều ba phải. Tôi bị chế nhạo còn chưa nói gì, cần cậu giảng hòa cho tôi à.” Sau đó cũng mặc kệ Trương Gia Kỳ và Lâm Khả, trực tiếp rời đi.
“Thằng nhóc này nói cái gì vậy chứ?” Trương Gia Kỳ tức giận.
Lâm Khả: “Cậu ta nói cũng đúng mà.”
“Cậu làm sao mà phải nói giúp cho cậu ta! Mắt ở trên đỉnh đầu à.”
“Cậu ta là giận tôi thôi. Mà cũng không thể nói như vậy, đã qua rất lâu rồi, tôi cũng không quá xem trọng như vậy nữa.” Lâm Khả cúi đầu giải thích, “Hồi tiểu học hai chúng tôi học cùng một trường, nhà cũng ở cùng một khu chung cư, mẹ cậu ấy và mẹ tôi cứ luôn lấy hai bọn tôi ra so sánh. Cậu biết đấy thành tích của tôi không tốt, sau khi lên cấp hai, mỗi lần mẹ tôi và dì Triệu nói chuyện xong thì tâm trạng đều không tốt, sau đó cũng dần xa cách cậu ta.”
Trương Gia Kỳ: …
Không biết phải nói cái gì nữa.
“Ý của cậu thì cậu đây là tình bạn đơn phương?”
Lâm Khả gật đầu, “Trước đây không hiểu chuyện, chỉ nghĩ đến xa cách, trốn tránh. Cậu ấy chơi với người thông minh, tôi không được thì nỗ lực từ từ tiến bộ.”
Ngày trước cùng nhau học bài, tan học thì chơi bóng rổ.
Nhưng lần nào mẹ cậu ta cũng nói: “Triệu Trác Hàm người ta học giỏi, thông minh, chơi bóng rổ thì chơi bóng rổ, con đã chậm hơn thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207966/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.