“Đây, tất cả chỗ này.” Trương Gia Kỳ đặt cái hộp lên bàn, sau đó phát hiện có đồ uống đặt ở trên bàn cậu ta và Lâm Khả: “Ai mua á? Anh Bùi hả? Đây cũng khách sáo quá rồi.”
Bùi Lĩnh: “Không phải tôi, là anh Dã nhà cậu.”
Trương gia kỳ: ‘!’ Giật cả mình.
Tần Trì Dã lạnh mặt nói: “Bùi Lĩnh nói mua.” Nếu không thì hắn cũng chẳng nghĩ ra.
“Cậu ấy bỏ tiền, vất vả hơn.” Bùi Lĩnh vừa nói vừa bắt đầu mở cái hộp ra, cầm quyển sổ lên thấy đây là sách toán, lật ra: “Lâm Khả, cậu ghi kỹ thật đấy.”
Chữ viết của Lâm Khả rất nắn nót, còn có chút cứng cáp, chắc khi còn bé đã học viết chữ bằng bút máy. Về sau khi lên cấp 2, thành tích bình thường, mẹ Lâm không cho Lâm Khả học nữa, sợ lãng phí thời gian và tinh lực. Qua một thời gian lâu, Lâm Khả đã có phong cách chữ của riêng mình.
Ngay thẳng chính trực, ẩn giấu đi sự mạnh mẽ.
“Học cũng không học đến nơi được, chỉ có thể ghi nhiều hơn một chút thôi.” Lâm Khả vò đầu nói.
Bùi Lĩnh không nói gì.
Buổi chiều tiết thứ nhất vốn là học âm nhạc, đương nhiên bây giờ bị ‘mượn’ rồi. Chủ nhiệm lớp Triệu Ngọc dạy số học. Buổi sáng lên lớp, Triệu Ngọc đã chú ý tới Tần Trì Dã ngồi sau bình thường hay ngủ, sáng nay lại không có lên lớp số học, thỉnh thoảng còn nói chuyện riêng với Bùi Lĩnh.
Lúc ấy trong lòng Triệu Ngọc còn nghĩ có phải Tần Trì Dã đang làm phiền Bùi Lĩnh học tập không —— nhưng cô nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207951/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.