Nền tảng của Tần Trì Dã ——
Tần Trì Dã không có nền tảng, mất luôn cả gốc. Vì vậy, câu hỏi này, Bùi Lĩnh giảng rất chi tiết, chi tiết đến các kiến thức có liên quan, ngược dòng về kiến thức cấp 2, mở ra vấn đề, từ từ chậm rãi giảng đâu ra đó.
“. . . Vậy cậu tính đi.” Bùi Lĩnh đưa bút cho Tần Trì Dã, một đôi mắt tròn mang theo cổ vũ, chờ mong nhìn Tần Trì Dã.
Tần Trì Dã không cảm thấy áp lực, hắn chỉ cảm thấy bị Bùi Lĩnh nhìn như vậy, tim đập nhanh nhiệt độ như tăng lên. Hắn nhận bút, dựa theo những gì Bùi Lĩnh vừa nói, từng bước tính toán, ráp công thức cho ra đáp án.
“Đúng chưa?” Tần Trì Dã nghiêng đầu hỏi.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, hơi thở dường như hòa vào nhau. Tần Trì Dã vô thức nín thở.
Bùi Lĩnh cười đôi mắt cong cong, giơ ngón tay cái, nói: “Làm đúng rồi. Tần Trì Dã, cậu giỏi lắm.”
“. . . Đương nhiên.” Tần Trì Dã không kìm nén được đắc ý, cúi đầu nhìn câu hỏi điện tích kia. Thật ra hắn biết, Bùi Lĩnh giảng đề cho Lâm Khả không giống như giảng đề cho hắn. Chỉ có một câu hỏi này, bọn họ đã ngâm hơn nửa tiếng.
Những người khác trong lớp hỏi đề, Bùi Lĩnh giảng rất nhanh, đôi lúc còn hỏi hiểu chưa.
Nhưng Bùi Lĩnh không hỏi hắn như vậy.
“Bùi Lĩnh.”
“Ừm?” Bùi Lĩnh tự nhiên cầm lấy bút trong tay Tần Trì Dã, dưới câu hỏi đó, viết ra một câu hỏi tương tự.
Nhìn từ góc độ của Tần Trì Dã, khuôn mặt nghiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207949/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.