“Đây là chỗ cậu nói hả?”
Bùi Lĩnh đứng ở góc tường ngẩng đầu lên hỏi.
Đây là góc tây nam của tòa nhà tổng hợp. Những tán cây được cắt tỉa cần thận, còn có một cái cây dựa vào tường, tường rất cao, mà điều quan trọng là chỗ này ở ngay cửa sổ.
Tòa nhà lớn có tổng cộng năm tầng, chỉ cần có người đứng ở cửa sổ cố định ở mỗi tầng thì có thể thấy ở dưới góc tường có học sinh hay không nhưng vì cái cây này phát triển quá tươi tốt, khi lật tán cây lên rồi ngồi vào góc tường thì sẽ bị che khuất lại.
Nói thế nào nhỉ, đây chính là chỗ núp tuyệt vời đó.
Lúc này, Tần Trì Dã ngồi dựa vào tường nơi có bóng cây che lại, duỗi hai đôi chân dài ra, cúi đầu nói: “Dưới đèn thì tối, hiểu chưa?”
Bùi Lĩnh: …
“Tần Trì Dã, cậu tuyệt thật đó!”
“…Cậu đang khen tôi thật hay đang nói móc tôi vậy?” Tần Trì Dã ngồi trên tường nói với giọng điệu không chắc chắn.
Bùi Lĩnh bèn nhấn mạnh: “Khen cậu, cậu tuyệt lắm.”
Tần Trì Dã vui vẻ: “Đừng nói nhảm nữa, tôi kéo cậu lên. Chỗ này rất gần với tòa nhà dạy học, sau này cậu muốn chơi game thì chúng ta chỉ cần đến đây trèo tường là được.”
Bùi Lĩnh nghiến răng, nhưng lại có hơi buồn cười, cậu nói gì Tần Trì Dã cũng tin hết.
“Cậu kéo tôi lên.”
Các hàng cửa sổ đối diện nhau, chỉ cần có giáo viên hoặc bạn học nào đứng ở cửa sổ đều có thể thấy cậu đang trèo tường vào giữa ban ngày ban mặt. Bầu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cau-ay-dang-len-lut-hoc-tap/5207933/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.