Hà Phương quay mặt nhìn đi chỗ khác: “Không cần”.
Đình Việt biết người phụ nữ này tuy cợt nhả nhưng trong bụng nhất định thù dai, cũng không lắm lời dỗ cô, chỉ móc ra một túi ô mai đặt lên bàn. Hà Phương thấy ô mai thì nước miếng tự động chảy ròng ròng, cuối cùng không nhịn được hỏi anh:
“Đây là cái gì?”.
“Ô mai”
“Tôi biết”. Cô nhìn bên ngoài cũng có thể nhận ra, chỉ là trông nó hơi khác với những loại ô mai mà Hà Phương đã từng biết.
Đình Việt thấy cô chịu nói chuyện thì trong lòng có hơi buồn cười: “Ô mai tự làm của người dân tộc Phù Lá, ngâm từ quả mơ xanh và muối. Không có chất hóa học”.
“Ồ”. Cô kinh ngạc kêu lên: “Cho tôi đấy à?”
“Cô thích thì lấy ăn”.
Rõ ràng đã mang đến tận nơi cho cô mà còn cứng miệng không nhận, Hà Phương ban đầu vẫn còn giận, nhưng nghĩ đến Đình Việt kiếm mấy ống tre cho cô làm bút màu, còn mang cả ô mai đến, biết anh muốn làm lành nên cũng rộng lượng không để bụng chuyện cũ nữa, thò tay lấy một viên ô mai định cho vào miệng.
Nhưng còn chưa kịp cầm lấy thì anh đã nắm tay cô kéo về: “Xử lý ngón tay trước”.
“Ừ, anh làm đi”. Dứt lời, cô lập tức nhón bàn tay còn lại không bị anh nắm, nhanh chóng nhặt một viên ô mai bỏ vào miệng ăn ngon lành, tốc độ nhanh đến mức Đình Việt muốn cản cũng không được.
Nhưng mới nhai được một miếng cô đã nhăn mặt: “Chua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518080/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.