Hà Phương bị Đình Việt lôi thẳng vào rừng cây rậm rạp sâu bên trong, cô không hiểu anh định làm gì, nhưng không thể lên tiếng nên chỉ có thể mím chặt môi chạy theo.
Bước chân Đình Việt rất nhẹ, dẫm lên cỏ cây không phát ra tiếng động, áo blouse trắng cũng bị anh cởi ra rồi vứt giữa đường. Đình Việt chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng màu đen thẫm ở bên trong, nắm tay Hà Phương chạy một mạch theo lối khác xuống chân dốc.
Lúc dừng lại, đứng từ trong bụi cây nhìn ra cô mới phát hiện ra chiếc xe kia vốn không hề di chuyển, hình như xe hỏng nên một gã trong bọn chúng phải chui xuống gầm xe xem xét, gã hói đầu còn lại đứng tựa vào cửa xe, ánh mắt láo liên cảnh giác nhìn xung quanh.
“Mẹ k.iế.p, đen thật”. Gã nằm trong gầm xe nói ra: “Ngày nào không hỏng, lại nhằm đúng ngày này hỏng. Trục lốp mòn sắp bung ra rồi”.
“Đi được nữa không?”. Lưng quần gã hói đầu hơi gồ lên, Hà Phương ngồi ở cách đó không xa trông thấy liền hít vào một ngụm khí lạnh. Cô đã từng đến các nước Trung Đông viết về chiến tranh, có thấy s.ú.ng vài lần, vốn nghĩ lũ buôn người này cùng lắm là dùng d.a.o hoặc tuýp sắt làm vũ khí, không ngờ còn có s.ú.ng.
Cũng may có Đình Việt vừa rồi sáng suốt, không để cô trực tiếp xông ra chặn đầu xe bọn chúng, nếu không, cũng không dám nghĩ đến hậu quả bây giờ thế nào.
Gã trong gầm xe kêu lên: “Chịu thôi, cùng lắm là đi được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518064/chuong-15.html