Đến khi trời tối, bọn họ cũng tới được thị trấn nhỏ. Nghe người chở xe bò nói thị trấn này hầu hết đều là người Việt Nam, chỗ này là tụ điểm giao dịch buôn ngư.ời, loại người nào cũng có.
Người đàn ông chở xe bò nhìn hai người rồi tốt bụng dặn dò: “Ở đây đa phần chẳng có ai tốt đẹp. Cháu gái, tìm được người nhà rồi đi nhanh, không nên ở lại lâu”
“Chú có biết anh Lý là ai không?”.
“Tôi không phải người ở vùng này, thỉnh thoảng chở ít rơm rạ cho bò trong thị trấn thôi. Không biết anh Lý là ai cả”. Dừng một lát, người chở xe bò lại hỏi: “Đó là người bắt cóc em cháu à?”
“Không phải ạ. Cháu nghe nói anh Lý là bên nhận người”
“Thế thì không được tự tiện hỏi lung tung, nếu đã là bên mu.a ngư.ời thì chắc chắn không phải loại tử tế gì. Lỡ miệng hỏi ra tên của ông ấy, nhỡ tai mắt họ nghe được thì không xong đâu”
“Cháu hiểu rồi ạ”. Hà Phương lịch sự gật đầu: “Cảm ơn chú”.
Người chở xe bò dặn dò cô thêm mấy câu rồi đi thẳng vào ngôi nhà ở đầu thị trấn, Hà Phương cùng Đình Việt là người nơi khác đến, quần áo trên người lại rách nát bẩn thỉu, nếu đi tìm anh Lý ngay sẽ dễ bị phát hiện, cho nên chỉ có thể đứng ở vệ đường nhìn quanh một hồi.
Thị trấn này không lớn lắm, chỉ như một thôn làng bình thường nơi hoang vu hẻo lánh, chỉ có kiến trúc xây dựng là hơi đặc biệt, nhà cửa kiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518048/chuong-21.html