Vào tháng 6, bầu trời Hà Nội đón Hà Phương bằng một cơn mưa rào tầm tã. Cô xuống khỏi xe khách liền bắt một chiếc taxi đi thẳng đến bệnh viện, lúc vào đến khoa gây mê hồi sức đã thấy Việt Anh đứng chờ sẵn ngoài hành lang.
Nghe tiếng bước chân, Việt Anh lập tức quay đầu lại: “Chị, sao chị về muộn thế?”.
“Đường xa”. Hà Phương ném ba lô cho thằng nhóc, xắn tay áo đi về phía trước: “Mẹ nằm phòng nào?”
“Phòng 303”. Việt Anh chật vật bắt lấy ba lô của Hà Phương. Là một chiếc ba lô bằng vải dù màu đen, đã cũ, chẳng biết bên trong chứa cái gì mà cứ kêu xào xạo: “Chị, trong ba lô có gì mà nặng thế? Chị mang cả phân dê Tây Tạng về đấy à?”
Hà Phương bĩu môi, không thèm đáp. Cô không nói với Việt Anh đó không phải phân dê là ô mai do Đình Việt tự tay ngâm, lúc rời khỏi bản A Tứ, thầy A Sì Lử có mang rất nhiều dưa muối và thịt khô cho cô, nhưng Hà Phương chỉ xin đúng một đống ô mai trên giàn phơi.
Đình Việt đứng từ xa nghe vậy thì khẽ cười. Anh biết, thứ cô muốn chỉ là thứ ô mai đó!
Hà Phương đẩy cửa vào phòng 303 mới thấy chú Quý đang đút cháo cho mẹ mình. Thân thể bà đầy vết xước xát, đầu vẫn còn quấn băng trắng, nhưng vẫn tỉnh táo, không đến nỗi thê thảm như lời Việt Anh kể.
Cô quay đầu, phóng một ánh mắc sắc như d.a.o đến Việt Anh, thằng bé sợ hãi co rúm người lại, cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cat-giau-mot-tam-chan-tinh/2518023/chuong-33.html