Phía bên ngoài cửa, mẹ Lâm Phong đập cửa liên hồi, lòng nóng như lửa đốt. Cánh cửa vừa mở ra, bà liền vồ tới chỗ người phụ nữ: “Con tôi đâu, Lâm Phong, con trai tôi đâu?”
Người phụ nữ hất tay bà ra, châm điếu thuốc giọng đầy châm chọc: “Bà điên này, tìm con trai thì về nhà mà tìm, ở đây không có. Đồ thần kinh.”
“Không thể nào, trực giác mách bảo nó đang ở đây, mau trả nó lại cho tôi.” Mẹ Lâm Phong cố gắng hết sức để chen vào nhà nhưng vô vọng bởi người phụ nữ kia ra sức chắn ngang không cho bà vô, nước mắt bà lăn dài. Tại sao chứ? Cô ta cướp đi chồng của bà chưa đủ hay sao lại còn bắt đi con bà.
Mặc cho mẹ Lâm Phong cầu xin, người phụ nữ độc ác nhẫn tâm đá mạnh bà một cái, sau đó đóng sầm cửa lại. Ả ta ngồi phịch xuống ghế, rít một hơi thuốc thật dài, sau đó lấy trong giỏ sách ta cái điện thoại, ấn nhanh một dãy số.
Ngay khi đầu dây bên kia nhấc máy, ả liền lập tức cao giọng ra lệnh: “Về đây dẫn con vợ điên của ông đi ngay, nếu không đừng hòng tôi bố thí cho ông một đồng một cắc nào nữa.” Nói rồi bà ta lập tức dập máy, không đợi bên kia nói một lời nào.
Nhìn đồng hồ đã điểm đúng giữa trưa, chợt nhớ tới Lâm Phong ở trên gác, bà ta trắc lưỡi, đứng dậy đủng đỉnh mông đi xuống bếp. Ả lấy một cái dĩa mẻ, cứ thể bỏ vào mỗi thứ một ít, một chút cơm, một chút canh và một chút thịt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-song-sinh-bi-an/1791464/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.