Sau khi ghé qua cửa hàng vật phẩm và mua một dây xích, chúng tôi tới Hiệp hội Thợ săn để hủy bỏ mấy cái hợp đồng. Tiền hoa hồng bán hợp đồng chiếm 30% tổng thanh toán và đã được chuyển sẵn vào tài khoản đăng ký của tôi.
Cấp F chắc vầy vậy thôi nhưng tôi nghĩ cấp C và D có lẽ sẽ có được lợi nhuận hợp lý hơn.
Tôi thấy hơi khó chịu khi nhận số tiền này nên sẽ chia đều ra cho những nạn nhân.
“Tá túc chỗ cậu có sao không đó?”
Sau khi tới chỗ bang hội và xuống xe, câu hỏi của Yoo Myeongwoo chẳng dễ chịu chút nào. Với tính cách của cậu ấy, thật nhẹ nhõm khi mà kỹ năng cấp SS không dây dưa gì với chiến đấu. Hoặc có thể là vì tính cách đó nên cậu ấy mới có năng khiếu về kỹ năng chế tạo.
“Cậu cũng đã nghe cuộc điện thoại vừa nãy rồi còn gì. Người ngoài ở ký túc xá không có sao hết.”
Cụ thể thì đây là luật lệ cho phép bạn bè, người thân hoặc tình nhân v.v.. đến thăm. Số lượng người ngoài và phạm vi hoạt động bị hạn chế, tối đa là một tuần mỗi tháng. Dĩ nhiên, bạn sẽ phải viết tay một bản cam kết sẽ chịu trách nhiệm nếu vấn đề nào đó xảy ra.
“Tôi có thể về nhà mà…”
“Sao cậu rắc rối thế nhở? Ở đây cho đến khi khóa huấn luyện kết thúc đi. Có vài ngày thôi.”
Tất nhiên là ngay cả khi việc huấn luyện chấm dứt thì tôi cũng vẫn sẽ phải tìm lý do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cap-s-ma-toi-duong-thanh/3957824/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.